Trong cõi thực
Mùa đông dài cùng bão táp
Đêm qua cõi mộng về khuya
Bỏ rớt đôi cánh ác độc
Trong phút đổi mùa
Đêm qua gió mang đi lưng chừng
Sự trốn thoát bình thường
Rồi cất lên tiếng vang
bên hiên thoáng lâm chung tưởng tượng
Trong mơ
xa vời như em
Trời chuyển màu
Nắng cũng mất vào hư không
Còn ở những mơ hồ
Cũng biến mất vào sớm mai
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét