Chẳng thể viết cho tôi điều gì ư ?
Sao xa vời như kỷ niệm
Như hoa trắng rơi giữa màu cánh gió
Lồng lộng đêm nặn thành chiếc lá
Hư vô xanh khi Phố lạ thành quen
Say sưa hát , mà lòng tôi khờ mất
Tro vô thường rắc tím mộng thế gian
Dĩ vãng đấy ư ,Phố ơi cười lên chứ
Hay ngu ngơ tôi quay về đếm mầu nhiệm ưu tư
Một ý nghĩa gì đó ư ?
Câu hỏi nào làm tôi bối rối
Mà triền miên bay đi
Nông nỗi lửng lơ buồn
Đem theo vết hằn không lộ hết vào đêm
Tôi là hoàng hôn bên Phố lặng im ư ?
Hay nửa ấy trên tim là xa quá
Nửa đi tìm rung bờ mi hư thực
Mà mái vòm cao che Phố đã bình yên
Tôi hoàng hôn mang nửa Phố trong tim ?
Phải nốt trầm ngân lên không biết tắt
Tự đi tìm cây đàn vỹ cầm đơn chiếc hát
Ngân lên bài ca tình trong trẻo buổi chiều câm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét