Trang

Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013

Hoàng hôn vàng lên nỗi sợ vô hình
ám ảnh
lại một đêm tái sinh, đêm rất dài, đêm không thể mất đi

Không khép được chia ly
không xóa được cô đơn bằng lời ru mụ mị
đêm không thể ngủ vùi, đêm miên man khảo dị, đen trộn đen thành nắng một bóng người

Anh buôn Ngày làm vốn gửi vào đời
vi rút bận ngốn thời gian
xóa nợ
đêm nợ riêng không thể ai chấp đợ, đọng chất chồng phá sản những hẹn hò

Anh ước không gian không có khoảng xa
tốc độ con tàu nhanh bằng ánh sáng
để chớp mắt là em, là đêm không còn nữa, là được ru trên những ngón tay
là nồng nàn...

nhưng
đêm vẫn cứ dày

Đêm thắp đỏ trên vành môi cháy
đêm đông đặc chiết dòng mặn muội
thất lạc tìm không ra dấu cuối
không có cơn mơ

Đêm lây lan những phát lộ bất ngờ
đêm vùi lửa vào cơn say méo mó
cộng cảm đêm đọng bùn đáy lũ, canh giờ dài khai quật ngày xưa

Nhưng có điều sợ hơn nỗi sợ
nếu đêm em cũng thế, hoang vu.
(...)
M.G A.T TẶNG

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét