Tuần Lộc mùa đông thi thoảng đi xa
Thi thoảng cũng nhớ ngày treo quà trên giấy tuyết
Đợi hàng thông , gió thi thoảng reo ca
Khuya ! thi thoảng ghé qua mà nguyện ước chẳng dành
Nên về nhé ! Lữ hành đơn độc
Cất bước nhẹ chớ mộng mơ choàng thức
Ru khẽ bên Người nhớ nhé cô đơn
Thôi chào nhé vùng hoàng hôn thủy chung
Sắc tím như hoa đôi lúc cũng muôn màu
Bạn ai đến kìa bên Phố vắng
Lắng nghe ngày phút nho nhỏ gọi tên
Thôi thành Phố , chợt về xanh , đỏ cõi đêm
Nhàu nát giấy , huyền hư như chẳng nhớ
Bỏ quên rồi , lớp lớp những câu thơ
Ta mắc nợ đêm , nợ lửng lơ buồn
Không chịu hiểu những tháng ngày sắp muộn
Trắng xóa qua rồi , chẳng đếm nổi hết trên tay
Tuần Lộc mùa đông , thi thoảng cũng say
Men hơi ấm ủ bền trên bếp lửa
Không biết ?
có đủ vừa cho lạnh những hôm nay
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét