Ngôi nhà nhỏ trên đồi khỏa lấp
Trời sông Lam núi Ngự ngây lòng
Hoa bỗng say với mùa trở gió
Phố chợt tìm bụi rưới chút vương
Im. Lặng im nhặt cành khô đốt lửa
Ngói lệch xô trăng nghiêng khỏi đất rồi
Nhà quay tít trên cõi ngày gặp gỡ
Ồn ào ơi run vỡ mất câu thơ
Ngôi nhà nhỏ trên đồi loang lỡ
Ghé bến chiều nhặt chút sương rơi
Cứ ấp ủ để dồn nghìn giấc chết
Nắng như trăng thắp quầng khói bơ vơ
Gương mặt vui chập chờn sau đêm đổ
Em dung nhan tìm ảo ảnh hững hờ
Khoảng trống vắng ,lịm vào nơi thổ lộ
Tận âm cùng với gió phất phơ bay
Khung cửa sổ buông gương hắt ảnh
Bóng đang bay, bóng níu bàn tay
Phố ai lạc , lối về như thu muộn
Trễ rồi không ? Đông vừa hóa hết lòng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét