Trang

Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013

QUI NHƠN ...

Em dấu vào đây , nỗi buồn quen ,lạ
Đời trả treo nên gói lại đem về
Vì địa lý mà thường xa với cách
Khoảng trời trong , khoảng đã ngược xuôi
Thơ ai viết mà lệ đọng vành môi
Những vỗ cánh vô tư không còn ngày xinh xắn
Thơ ai viết cho mấy lần cay đắng
Cõi truân chuyên này phận với ngậm ngùi
Em về lại Tuy Hòa , đêm buồn tủi
Ngược xuống Quy Nhơn nghe Ghềnh Ráng thở
Thăm mộ một người thơ
Cỏ mọc dày xanh hun hút bơ vơ
Em vẫn thấy cạnh bên
Một lời tình trong trẻo
Từ dưới mồ còn héo hắt reo lên
( Qui Nhơn --Một ngày ...)
(NN)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét